Kể ra thì hơn mười năm trước, họ đã nín thở hồi hộp dõi theo từng bước chân của Tim Henman, nhưng nghiệt là Tim Henman lại dừng bước trước ngưỡng cửa thiên đường tới 4 lần (1998, 1999, 2001, 2002). Mọi thứ chỉ thay đổi vào năm nay, khi Andy Murray xuất hiện và bước lên đài cao chiến thắng… Giọt nước mắt năm 2012 Năm 2004, khi Murray vô địch giải trẻ ở Mỹ mở rộng, anh đã trở thành một niềm hy vọng mới - người được kỳ vọng là sẽ tiếp bước Tim Henman để hoàn thành giấc mơ vô địch Wimbledon của vương quốc Anh. Đã có những lúc anh tiến rất gần mục tiêu đó, với một cú hattrick bán kết (2009-2011) và cay đắng nhất là trận chung kết năm 2012. Chưa ai quên được giọt nước mắt cay đắng khi Andy Murray để thua ngược Roger Federer và ngậm ngùi nhận chiếc đĩa bạc cho danh hiệu á quân. Suốt 76 năm, sự chờ đợi và niềm kiêu hãnh của quần vợt Anh bị thử thách. Nhưng có kiêu hãnh thì cũng có định kiến. Khi Murray là một tay vợt đến từ Scotland (một trong 3 nước thuộc khối Liên hiệp Anh) và lại công khai nói rằng mình cổ vũ mọi đội bóng chứ không riêng đội tuyển bóng đá Anh tại World Cup 2006, thì thậm chí đã có những làn sóng phản đối Murray khi anh tham dự các giải đấu trên xứ sở sương mù. Nhưng có phản đối thì họ cũng chẳng còn biết bấu víu vào đâu để mà cổ vũ cho giấc mơ vô địch Wimbledon vĩ đại. Tại Wimbledon, Murray được coi là đại diện nước chủ nhà nhưng, đấy là chủ nhà trong hệ qui chiếu của khối Liên hiệp Anh, chứ bản thân Murray cũng thích người ta coi mình là tay vợt Scotland nhiều hơn. Ngay cả khi Murray đã vô địch giải Mỹ mở rộng và gặt huy chương vàng Olympic London trong năm 2012, thì anh cũng không nhận đủ số phiếu để trở thành nhân vật thể thao nước Anh theo bình chọn của số đông, chấp nhận về sau Bradley Wiggins (xe đạp). Nhưng vượt qua định kiến đó, Andy Murray từng bước trưởng thành. Anh xuất phát có phần chậm hơn người bạn đồng niên Novak Djokovic, nhưng dần dần lại bắt kịp Nole để cùng với Federer và Nadal tạo nên khái niệm Big Four - “Bộ tứ siêu đẳng” của quần vợt thế giới, và cũng không nhiều tay vợt có được thành tích đối đầu 11-9 trước Roger Federer như Murray.
Tuy nhiên cũng phải chờ tới trận chung kết Grand Slam thứ 5 trong sự nghiệp, anh mới được chạm tay vào danh hiệu lớn đầu tiên khi đánh bại Djokovic và vô địch Mỹ mở rộng 2012. Cũng từ đây, sự nghiệp của Murray bước sang một trang mới, và anh cũng đã tự tin hơn khi chính thức trở thành nhà vô địch Grand Slam. Wimbledon 2013 - Nụ cười chiến thắng Sau 3 lần vào đến bán kết và trận chung kết năm 2012, Andy Murray đã rút ra những bài học xương máu. Anh cùng với ông thầy Ivan Lendl đã tìm thấy con đường chiến thắng. Cho dù công thức chiến thắng ấy không được áp dụng thành công ở Australia mở rộng 2013, nhưng tới Wimbledon 2013, thì Murray đã chinh phục thành công đỉnh vinh quang mà bất cứ tay vợt nào cũng mơ ước. Ở trận chung kết Wimbledon 2013, người mà Murray chạm trán cũng lại là Novak Djokovic, một đối thủ đầy duyên nợ và cũng là một người bạn. Lần này, Murray có đầy đủ các yếu tố thiên thời – địa lợi – nhân hòa để đánh bại Djokovic trong 3 set đấu đầy thuyết phục. Người hâm mộ thấy ở anh ý chí chiến đấu trong ánh mắt, quyết tâm cứu bóng trong từng bước chạy và khát khao vô địch trong mỗi pha bóng. Anh tấn công đa dạng như Federer, cứu bóng như Nadal và cũng sẵn sàng đánh bền chờ thời cơ phản công cùng những cú điều bóng sở trường. Trên khán đài, hòa cùng hơn 15 nghìn cổ động viên là hàng loạt những nhân vật VIP, trong đó có cả Thủ tướng Anh David Cameron. Dù ai đó có nói rằng chiến thắng của Murray có phần may mắn, khi đối thủ trong trận chung kết là Novak Djokovic mắc quá nhiều lỗi đánh hỏng và bỗng dưng mất hết sự tự tin trong những cú smash, hay việc hàng loạt những đối thủ sừng sỏ như Nadal, Federer, Tsonga đều đã bị loại ngay từ những vòng đấu đầu tiên, thì chừng đó cũng không đủ che lấp nỗ lực vươn lên khẳng định mình như một nhà vô địch Grand Slam đích thực của anh. Murray từng rất nể phục ý chí chiến đấu của Djokovic và giờ thì anh cũng đã làm được điều đó. Hãy nhìn sang Sabine Lisicki - người thất bại trong trận chung kết đơn nữ trước Marion Bartoli vì cả núi sức ép, chúng ta sẽ có thể tưởng tượng sức ép dành cho Murray khủng khiếp nhường nào. Và khi Murray sung sướng quỳ trên mặt cỏ Wimbledon, khi đã là người chiến thắng, thì cả nước Anh vỡ òa trong niềm vui và ở một khoảng cách địa lý xa hơn thế, tại Dunblane (Scotland) chắc chắn mỗi người dân bản địa cũng sẽ mở hội ăn mừng chiến công rực rỡ của Murray. Người ta tính rằng, kể từ khi Harold Mahony vô địch Wimbledon năm 1896, hơn một thế kỷ sau mới lại có một công dân Scotland giúp quần vợt xứ sương mù được nở mày nở mặt. Thủ tướng Anh David Cameron đã nói rằng “Đây là một ngày đáng nhớ cho quần vợt nước Anh. Andy Murray đã thi đấu rất kiên cường và không bao giờ bỏ cuộc”. Quả thực đó chính là một khoảnh khắc diệu kỳ bởi sau 77 năm chờ đợi, giấc mơ vô địch Wimbledon của người Anh mới trở thành hiện thực. Đó không còn những câu chuyện tình dang dở mang phong cách William Shakespeare nữa, mà là giấc mộng với một cái kết cực kỳ có hậu |
Dịch vụ tốt:
0 comments:
Post a Comment